Magic school ( rất xin lỗi đã ngừng hoạt động )

Cám ơn đã ủng hộ, vui lòng kiểm tra hộp tin nhắn của bạn trước khi off hoàn toàn
 
Trang ChínhCalendarTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập
NoteĐóng lại

[fiction] Ngày 22 tháng 12. Sau ngày tận thếXem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down
avatar[Thành viên] - Rosa_chan
Học sinh
Học sinh
Giới tính Giới tính : Nữ
Bài gửi Bài gửi : 93
Reputation Reputation : 2
#1

Bài gửiTiêu đề: [fiction] Ngày 22 tháng 12. Sau ngày tận thế -Sun Oct 06, 2013 11:47 pm
Xem lý lịch thành viên


 

NGÀY 22 THÁNG 12
...sau ngày tận thế...




      Author: Đan và Rosa
      Gender: Romance, Mystery
      Status: Đang tiến hành
      Note: Chơi thử. Rô với Đan viết xen kẽ nhau :D 







            ♫ SUMMARY


                     Ngày 20 tháng 12, 12 giờ đêm, tất cả các kênh trên thế giời đều chiếu một bản tin vắn tắt - thông tin về ngày tận thế.  
                     Ngày 21 tháng 12, nhân loại đã đứng trước ngưỡng cửa của "tận diệt".
                     Ngày 22 tháng 12, hậu ngày tận thế.
                     
                     Đây không phải câu chuyện về một cuộc đấu tranh giữa nhân loại và thiên nhiên.
                     Đây không phải câu chuyện về sự sinh tồn.
                     Đây đơn thuần là một câu chuyện tình, một câu chuyện tình giữa một chàng trai và một cô gái.




           ♫ HỒ SƠ






Họ và tên: Trần Nhật Linh

Tuổi: 22

Ngày sinh: 25/1

Cung: Bảo Bình

Tính cách: lập dị, quái gở, lãnh đạm, kiệm lời nhưng tâm lí. Rất biết cách đùa và trước khi nói đùa, hắn thường liếm môi trên

Tiểu sử: bé từng gặp tai nạn và may mắn sống sót nhờ người chị song sinh hiến tim. Hai lần xuýt bị giết, một lần xuýt chết trong một vụ tai nạn xe. Linh là "kẻ mang theo xui xẻo" Tốt nghiệp phổ thông, Linh bỏ nhà, từ chân bốc vác, chạy việc Linh lọt vào trong dự án thiết kế game.



Họ và tên: Akemi Heartfilia (nickname: Đan)

Tuổi: 17

Ngày sinh: 12/11

Cung: Bọ Cạp

Tính cách: bên ngoài mạnh mẽ song bên trong lại rất mỏng manh, yếu đuối, dễ bị tổn thương. Luôn sẵn sàng hi sinh tất cả vì người mình quý

Tiểu sử: mồ côi cha mẹ, được một gia đình giàu có nhận nuôi. Tuy rằng là một tiểu thư nhưng cô thật sự chỉ muốn làm một người bình thường. Có nhiều lúc bị trêu đùa bởi mái tóc đỏ của mình




 

Tài sản của Rosa_chan






Được sửa bởi Rosa_chan ngày Tue Oct 08, 2013 9:15 pm; sửa lần 2.
avatar[Thành viên] - Rosa_chan
Học sinh
Học sinh
Giới tính Giới tính : Nữ
Bài gửi Bài gửi : 93
Reputation Reputation : 2
#2

Bài gửiTiêu đề: Re: [fiction] Ngày 22 tháng 12. Sau ngày tận thế -Mon Oct 07, 2013 11:46 pm
Xem lý lịch thành viên

1.


“Cậu là Linh? Trần Nhật Linh?”
 
 “Bản vẽ này là của cậu?”
 
 “Tuyệt vời! Cậu có muốn làm cho công ty của chúng tôi?”
 
 “Đừng lo, nếu không biết gì tôi sẽ dạy cậu”
 
 Cơ thể đau nhức và vài tiếng nói mơ hồ, chúng làm Linh chợt tỉnh. Tên trai hé mắt nhìn quanh một cách lười nhác. Trời xám đặc quánh chảy lễu nhễu lên thành phố hoang tàn “đẫm” xác. Còn tối à? Hay hắn lại quên tắt ti vi? Và, cái này có vẻ hơi thật “quá”, tên phim hình như là...
 
 “Ngày tận thế phải không nhỉ?”
 
 Linh thở dốc. Hắn thấy người nóng ran và đầu thì nhức nhối, có lẽ là thêm mấy cái xương bị gãy nữa – rốt cuộc đêm qua hắn lại làm cái quái gì vậy. Tên trai gạt câu hỏi vừa hiện ra trong đầu sang một bên, cố ngồi dậy để tắt cái ti vi mà thậm chí hắn còn không thấy rõ. Từ bao giờ mắt hắn kém đến vậy, hắn chau mày, chống tay xuống...Hụt!? Linh ngã sõng soài ra đất, máu bắn khắp mặt. Thứ chất lỏng đặc sệt chảy dài từ đầu xuống và cánh tay phải nằm ngay sát làm hắn muốn nôn, chiếc hộp kí ức đột ngột mở tung lôi mạnh hắn về hiện thực: sau ngày tận thế!
 
 Tiếng gào thét điên cuồng của gã trai bị bóp nghẹt trong từng khung cảnh kinh hoàng của kí ức. Mọi thứ bắt đầu xảy ra khi bản tin đáng chết tiệt về ngày tận thế đêm đó trở thành sự thật, những gì hắn sâu trong đôi mắt đen này là cơn giận dữ của biển cả, những mảng đất rạn nứt nham nhở, tiếng than khóc của lũ trẻ, những tòa cao tầng đổ sập, nội tạng bị bẹp nát, và cú đạp của người đàn ông ấy trước khi anh ta rơi thẳng xuống vực sâu hoắm. Chúng rõ từng chút một như đang diễn ra, ngay lúc này. Ngày 21 tháng 12, hắn nhớ mình đã cười lớn, thật lớn trong bữa sáng và đã ôm tất cả mọi người trong ngày đầu nhận việc trước khi thi thể họ bị dập nát dưới tòa nhà như đống thịt xay tởm lợm, trước cả khi cánh tay phải này văng tận ra xa kia. Tại sao lúc nào kẻ sống cũng là hắn trong khi những người hắn yêu quý đều không thể? Cảm giác như thể từng thớ thịt trên cơ thể đang cơ cứng lại. Hắn cố moi mắt và nghiền nát nó trong miệng nhưng đôi tay lại không chịu nghe lời.
 
 Rồi, Linh nôn – toàn nước dãi, cùng máu.
 
 Bụng hắn chợt réo lên và xoắn quặn lại. Cổ họng khô không khốc và bị mất giọng. Hắn đã nằm một cách vô dụng thế này bao lâu rồi, một ngày, hai ngày hay đã qua một tuần. Trời xám xịt làm hắn khó đóan được thời điểm sáng hay chiều. Trước đó, hắn sẽ làm gì tiếp, hắn quá mệt và có vẻ như đang sốt. Mất đi cánh tay và đôi mắt cũng mờ dần do ảnh hưởng của vụ va đập, hắn coi như mất đi hơn nửa cơ hội để sống sót.
 
“Đã vậy, hay là chết luôn ở đây? Dù sao cũng chẳng còn ai.”
 
“Không”
 
“Nơi này xấu tệ, mình muốn nằm cạnh chị”
 
“Được rồi, mình sẽ ăn. Ăn ăn và sẽ ngủ bên cạnh chị ấy”
 
“...cùng với gia đình, họ hàng và nhóc Cam”
 
“Mình thậm chí còn chưa xin lỗi họ”
 
“Rồi rồi, mình sẽ ăn.”
          
 Linh đẩy người về phía trước để thoát ra khỏi đống gạch vụn. Tên trai chống tay trái để ngồi dậy, nó yếu mà dù sao hắn cũng làm được, chỉ là mất hơi nhiều thời gian. Xong, hắn xé áo ngăn máu chảy từ chỗ tay bị đứt và thử đứng dậy. Chân đau như bị voi xéo nhưng nó ổn với hắn tức là anh chàng vẫn có thể đứng dậy để tiến về phía cánh tay phải.
 
 Người thanh niên nhìn khắp một lần nữa. Khung cảnh đổ nát và quá nhiều người chết tới mức không thể nhận ra đây là đâu, tệ hơn là dường như không còn cái gì cho hắn nạp đầy cái bụng, thức ăn hay mấy thứ tương tự đều bị làm cho chẳng thể ăn được. Nước lõm bõm dưới chân, biết đâu lại có cá, hắn cười nhạt đầy mệt mỏi, tên trai xác nhận khả năng bản thân phải nhịn thêm hôm nay là rất cao, nếu thế có lẽ hắn sẽ chết vì đói. Hắn lại liếc nhìn xuống thứ tay trái đang cầm, trông cũng không tới nỗi, cùng là thịt thì chắc không có vấn đề gì. Có lẽ phải thế nếu hắn muốn “về”.
 
 Linh nhắm mắt, hắn tự nhai sống chính cánh tay phải của mình. Tanh và sợ.
 

 Ăn, xong, giờ hắn dự sẽ đi tìm thêm người sống sót – hắn không hi vọng nhưng đời thì biết nào được chữ “ngờ” – họ có lẽ sẽ giúp hắn tìm đường về nhà, về Việt Nam ấy.


Rosa_chan

Tài sản của Rosa_chan






Được sửa bởi Rosa_chan ngày Tue Oct 08, 2013 9:10 pm; sửa lần 2.
avatar[Thành viên] - Gray Fullbuster
Lớp trưởng
Lớp trưởng
Giới tính Giới tính : Nam
Cung hoàng đạo Cung hoàng đạo : Thiên Yết
Bài gửi Bài gửi : 101
Reputation Reputation : 5
Age Age : 20
#3

Bài gửiTiêu đề: Re: [fiction] Ngày 22 tháng 12. Sau ngày tận thế -Tue Oct 08, 2013 8:59 pm
Xem lý lịch thành viên

2.
"Akemi...Akemi...hãy cố gắng sống nhé..."


"Không, mẹ...mẹ ơi..."


"Ta rất vui vì đã nhận con vào gia đình Heartfilia...vì vậy, con hãy tiếp tục sống...cho ta, bố con và cả dòng họ Heartfilia..."


"Mẹ..."


"Hãy sống đi, thiên thần bé nhỏ của ta..."


"Không...mẹ!! Mẹ ơi!!!!!"
.
.
.

- Mẹ!!!!! - Cô choàng mở mắt, từ từ ngồi dậy với khuôn mặt ướt đẫm mồ hôi. Rốt cuộc thì chuyện gì đã xảy ra vậy? Cô ôm đầu rồi quay ra quan sát mọi việc xung quanh. Cô nheo mắt lại. Trước mặt cô là một khung cảnh thật tàn khốc - khắp nơi nơi là những cái xác chết đầy máu với toàn bộ ngôi nhà, vật thể đổ nát. Cô nhắm mắt lại như cố nhớ lại điều gì đó.


"Hôm qua...hôm qua là...2...21 tháng 12...? Vậy thì hôm nay là 22?", Đang nghĩ ngợi thì cô bỗng nhiên nhớ đến điều gì đó:

- Mẹ...Phải rồi, mẹ...! Mọi người...!

Cô vội vàng đứng lên nhưng rồi bỗng nhiên lại bị ngã xuống. Akemi nhìn kĩ xuống thì mới phát hiện ra là chân mình bị thương nặng, và vẫn còn vết máu in rõ trên từng chỗ. 

- Đ...Đau quá...- Cô khẽ rên rỉ song vẫn cố gắng đứng lên lê đi từng bước. Tuy nhiên, lê được vài bước thì cô sững lại, đôi mắt mở to kinh hoàng trước một cơ thể nằm ngay dưới mấy khúc gỗ:

- Mẹ...?!! - Cô vừa dứt lời, cô lập tức cố gỡ từng mảnh gỗ ra. Song số trời đã định, người cô muốn cứu nhất đã ra đi. Từng giọt nước mắt lan dài trên má, nhẹ nhàng hoà vào những giọt máu đỏ tươi . Cô cảm giác như máu trong người mình như đang sôi sùng sục lên. 


  Trong giây lát, cô bỗng nhiên nhớ lại cơn ác mộng ngày hôm qua. "21/12...Ngày tận thế..."

Cô nhớ lại khung cảnh lúc mọi người trong nhà đang cười nói với nhau thì bỗng nhiên toàn bộ đồ đạc trong nhà chuyển động, cây cối rung rinh như thông báo sắp có một tai nạn xảy ra. 

"Rầm!!!" - Mọi thứ xảy ra như cơn gió. Tất cả những gì cô có thể nhớ lúc đó là...trận động đất làm sụp đổ toàn bộ ngôi nhà trong thành phố...cơn bão cuốn đi mạng sống của hàng trăm, nghìn người...và hình ảnh mẹ nuôi cô, những người thân của cô hi sinh chỉ để cứu lấy mạng sống của đứa con gái đáng ghét này. Cô thì có gì cơ chứ? Cô chẳng qua chỉ là một cô gái bình thường...vậy mà sao họ lại hi sinh mạng sống của mình chỉ vì cô? 

Mọi thứ...tất cả mọi thứ từ trước đến giờ...sao mà cứ như một giấc mơ vậy...niềm hạnh phúc của cô với cả gia đình...đến cả gặp mặt bố mẹ ruột của mình mà cô cũng không có cơ hội ư...

  Cô ngồi một mình, tự nguyền rủa chính bản thân mình...rằng tại sao mình lại được sinh ra, tại sao mình lại được nhận vào dòng họ Heartfilia để rồi khiến từng người trong gia đình chết...Chẳng lẽ ông trời không cho cô dù chỉ một cơ hội để bảo vệ người mình yêu quý sao? Cô đúng là thật vô dụng...ngay cả bảo vệ người thân của mình mà cũng không được...


Nghĩ lại thì cô cũng thấy ghét quá...ghét mái tóc đỏ của mình...toàn đem lại những điều xui xẻo...Mái tóc màu đỏ nom thật giống với giọt máu tươi đang chảy khắp người cô...

Bây giờ thì cô không quan tâm nữa. Cô không quan tâm đến nụ cười gia đình mà cô mong muốn nữa, không quan tâm đến những lời trêu đùa mái tóc đỏ của cô ở trường nữa, cô không quan tâm gì nữa...cô thật sự mệt mỏi lắm rồi...

- Ha...haha...- Cô cười, một nụ cười điên loạn, chua chát, mặc cho những giọt nước mắt vô tình kia vẫn rơi lã chã. Bây giờ...còn nghĩa lý gì nữa đâu khi cô sống? Cô một lần nữa lại nhìn xung quanh mình - nơi không có một bóng người. Vậy thì cô còn sống để làm gì nữa? 

 Cô vốn dĩ không phải là thành viên dòng họ Heartfilia. Cô không xứng với cái tên này. Tất cả những gì cô có thể làm là sống, và để người khác chết. 


Lúc này, cô thật sự chỉ cầu mong...một điều ước nhỏ nhoi..."Chúa Trời ơi, xin hãy cho con...hãy cho con cơ hội để bảo vệ người mình yêu..."

  Rồi bỗng nhiên, từ xa xa, một cậu trai với một bên cánh tay đẫm máu đang tiến dần đến chỗ cô - nếu như cô không nhầm. Cô vội vàng quệt mắt đi rồi nhìn kĩ lại, khuôn mặt vẫn chưa hết ngạc nhiên. 


Người con trai kia - thoạt đầu thì gương mặt vẫn vô cảm, song khi thấy có người còn sống thì trông cậu cũng ngạc nhiên lắm. 


Cô tự hỏi rằng liệu con người trước mặt mình cũng gặp hoàn cảnh giống như mình? Cô hi vọng câu trả lời là không. Cô không muốn bất kì ai trên thế giới này phải chịu đau khổ như cô cả...Những con người vô tội ấy có tội tình gì mà phải gánh chịu những điều như vậy? Cô im lặng, liếc nhìn người con trai ấy. Anh ta cứ thế, chầm chậm tiến đến, đến khi anh ta còn cách cô khoảng 1m. Anh ta bỗng nhiên khuỵu xuống. Akemi nuốt ực một cái, mạnh dạn hỏi:

- Anh là...?

Đan

Chữ kí của Gray Fullbuster

Nice to meet you








Spoiler:
 


Tài sản của Gray Fullbuster


Pet :
Pet :




[Thành viên] - Sponsored content

#4

Bài gửiTiêu đề: Re: [fiction] Ngày 22 tháng 12. Sau ngày tận thế -

Tài sản của Sponsored content




[fiction] Ngày 22 tháng 12. Sau ngày tận thế

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang
Trang 1 trong tổng số 1 trang
* Không dùng những ngôn từ thiếu lịch sự.
* Bài viết sưu tầm nên ghi rõ nguồn.
* Tránh spam nhảm không liên quan đến chủ đề.

Yêu cầu viết tiếng Việt có dấu.


Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Magic school ( rất xin lỗi đã ngừng hoạt động ) :: Magic Library :: Thư viện truyện :: Fiction-